Câu chuyện về 6 bà cháu ở Kế Sách, Sóc Trăng

Ngày đăng: 07:19 AM 08/03/2018 - Lượt xem: 2,224

     Câu chuyện về 1 người bà với 5 đứa cháu ngoại trong căn nhà lá ngã nghiêng nằm cạnh 1 mương nước đục ngầu. Căn nhà gần sập rồi nên bà nói: Có đêm mưa quá thì khóc chứ biết sao, sợ có gì tội mấy đứa nhỏ. Nên có lúc, dù là ban đêm nhưng bà cũng lôi hết dậy để chạy ra sân, đợi trời mưa tạnh mới vào lại. Nhiều lần như thế không hả bà? Nhiều lắm chứ cô, không nhớ hết được.

Nhìn bà khắc khổ và già nua đến tội nghiệp, cái áo bà mặc chẳng lành lặn bởi có tiền đâu mà mua. 5 đứa cháu còn không có bộ áo quần mới để mặc, ai cho gì mặc đó, dép đứt thì chúng đi chân trần nên mới nứt nẻ và đen đủi thế kia. Ba mẹ của bé Mi, bé Kiều và thằng út thì chia tay rồi, ai cũng có gia đình riêng, có con riêng nên 3 chị em Mi không còn ba mẹ cho riêng mình nữa. Lâu lâu ba hay mẹ về thăm, chỉ cho bà 100-200 ngàn rồi lại đi biền biệt. Còn ba mẹ của Mai và Ngọc thì nghe nói đi làm ăn xa lắm, nói làm để kiếm tiền về sửa lại nhà cho bà ngoại, nhưng lời hứa ấy lâu lắm rồi, từ khi 2 chị em Ngọc mới sinh được 1 tuổi, đến giờ này 6 tuổi rồi, vẫn không thấy ba mẹ về đưa tiền cho bà làm nhà.

Bà ngoại Hương nói, buồn và mệt lắm nhưng không trách con được, vì chúng nó khổ quá mới như thế. Ngày xưa bà nghèo, không cho con đi học tới nơi tới chốn, giờ đứa nào cũng mù chữ nên đi làm chỉ đủ ăn và trả tiền phòng trọ. Lấy đâu gửi về cho bà nuôi con. Chúng bỏ con lại và phó mặc cho bà cháu đói no qua ngày, ừ, cũng muốn buông tay cho xong. Nhưng buông sao đành, ngày xưa nợ con bây giờ nợ cháu. Nhiều bữa đói lắm vì cháu ăn hết cơm rồi, nhưng tui ráng chịu, chịu riết rồi quen. Cực sao cũng được, chỉ mong có mái nhà lành lặn hơn để lỡ mưa có xuống, thì bà cháu không phải chạy ra ngoài nữa. Thương lắm cô ơi, vì tụi nó ướt lạnh run cả người. Có lẽ vì thế đó thưa quí vị, nên khi HT trò chuyện với mấy đứa nhỏ, chúng cứ nước mắt ngắn dài, nhất là bé Kiều. Cô bé nói thềm nước mắm và dầu ăn đó thưa quí vị. Khuôn mặt xinh lắm, đôi mắt to tròn nhưng cứ ướt đẫm, cứ cúi xuống mặc cho nước mắt rơi trên khuôn mặt lấm lem bùn đất. Kiều nói mỗi lần ăn cơm chan nước dừa ngán lắm, khó ăn nữa nhưng mà nếu ăn cơm không thì khó nuốt, nên mới thèm nước mắm chứ không thèm gì khác. Còn chị của Kiều thì ước có đủ gạo ăn để bà không kêu em đi mượn bà tám hàng xóm nữa. Lúc người ta cho mượn, lúc thì không nên em sợ lắm.

 

Hình ảnh gia đình nhỏ chỉ có người già và trẻ con:

 

 

 

 

 

 Ngôi nhà sập sệ:

 

 

 

 

 

0908313281
Facebook
Facebook