Ngẫm Lòng Trung Thực

– Vé vào cửa là bao nhiêu? Bán cho tôi bốn vé.

NỐI NHỊP BỜ VUI

Một cây cầu để người ông, người bà, người cha, người mẹ...không còn run rẩy khi qua sông.
Một cây cầu bắc ngang dòng nước xiết để em đi rồi em sẽ trở về...

PHÁT ĐỘNG CHƯƠNG TRÌNH TRUNG THU "VẼ GIẤC MƠ CHO EM' LẦN THỨ 7

"Những đứa trẻ ở trong vùng núi cao heo hút này phải trải qua mùa đông trong manh áo mùa hè rách tả tơi, dép đứt hết quai vẫn lấy dây buộc lại để đến trường, có ai đó cho cái bánh nhỏ, nhiều em không dám ăn vì sợ hết...

Radio kỳ 368: Câu chuyện của Quỳnh “Vé số”

...Cha mẹ của Quỳnh chia tay nhau. Quỳnh về ở với Cha, còn anh Hai thì ở với Mẹ. Kể từ ngày ấy, không đêm nào Quỳnh ngủ ngon được vì em nhớ Mẹ và anh Hai nhiều lắm...

TỪNG LỜI NÓI, TỪNG CÂU CHUYỆN

Ba nắm tay Quỳnh đi về phía không có Mẹ và anh Hai. Đêm nào Quỳnh cũng khóc vì nhớ Mẹ. Và nỗi đau trong lòng cô bé càng lớn hơn khi biết Mẹ bị bệnh nặng, nằm liệt một chỗ.

Radio kỳ 367: Khi cha mẹ già, xin con hãy bao dung!

“Đi khắp thế gian không ai khổ bằng mẹ/ Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha” – Ơn sinh thành, công dưỡng dục – và những nỗi lo toan với nhiều người cha người mẹ vẫn cứ thế đeo đẳng suốt cuộc đời bởi con của họ sinh ra không được như bao người.

SỐ PHẬN NGHIỆT NGÃ

- Cô bệnh nhiều quá, sợ chết trước con. Cô chỉ cầu mong có chết thì 2 mẹ con đi 1 lần, chứ để con lại không ai chăm sóc. Hoặc trước khi cô mất, cô ước sao có được ít tiền nâng cái nền nhà lên cao, để lỡ có gì thì con cô không bị ngập ướt.

0908313281
Facebook
Facebook