" SỐNG THÌ CÓ HẸN HÒ HÔM NAY NGÀY MAI. CÒN CHẾT THÌ CHẲNG CÓ 1 CUỘC HẸN HÒ NÀO CẢ"

Ngày đăng: 03:59 PM 13/06/2018 - Lượt xem: 194

 Có những công việc không thể gọi tên...
Và có những điều - bao nhiêu TIỀN cũng không thể mua hay trả.

(Câu chuyện về chú Thuận đạp xích lô từng lay động nhiều trái tim thính giả nghe Đài và nhiều bạn bè trên fb của Hồng Thuý)

Ngày gặp chú gần nhất, mình dặn:

“Chú ơi! Chú lấy một tờ giấy, ghi hai số điện thoại của ekip với nội dung “Nếu tôi có chuyện gì, thì xin hãy gọi cho hai số điện thoại này”- Dán tờ giấy ấy trên bức tường của phòng trọ.

Và rồi cách đây ba ngày, hàng xóm của chú gọi: “Ông Thuận sắp mất rồi, các cô đến giúp”
Trên đường từ Sóc Trăng về, cả ekip lòng như lửa đốt- giống như người thân của mình có chuyện.

Thế rồi hai ngày cuối tuần, ekip đưa chú vào Bệnh viện Chợ rẫy. Kệ, còn nước còn tát, cứ lo cho chú đến khi không còn cách nào nữa. Lúc mới vào, chú còn nói được vài câu, hỏi:

- Chú có muốn ekip gọi cho người thân nào không?
- Gọi cho vợ cũ chú dùm…
(Gọi vào số điện thoại người phụ nữ mà chú nói là vợ. Bên kia máy: “Tôi và ổng li dị lâu rồi”…)

Cúp máy.

- Chú có muốn gọi ai nữa?
- Có bà chị vợ ở Đồng Tháp, chú muốn về đó.
(Gọi vào số mà chú cho….nhưng rồi không có kết quả)

Nhìn người đàn ông đạp xích lô nằm thoi thóp trên giường bệnh, không có bóng dáng của người thân nào bên cạnh mà lòng thắt lại. Hôm nay, muốn hỏi thêm chú "Còn ai để liên lạc?".
Thế nhưng, chú đã mê man rồi, không thể nói gì được nữa. Mà nếu có nói được, chắc chú cũng không thể lục đâu ra trong kí ức về cuộc đời mình - có ai đó ruột thịt để đến bên cạnh khi chú sắp rời xa thế giới này.

"SỐNG THÌ CÓ HẸN HÒ HÔM NAY NGÀY MAI. CÒN CHẾT THÌ CHẲNG CÓ MỘT CUỘC HẸN HÒ NÀO CẢ"

Đúng là như vậy, không có một cuộc hẹn hò nào với chú Thuận cả.
Giờ đây, cả ekip mỗi người một việc tìm nơi để đưa chú về tịnh dưỡng. Nếu sau đó có chuyện gì thì sẽ lo đám cho chú, và nơi mà chú có thể an nghỉ. 
Bởi Bác sĩ nói: “Nếu đưa chú về bây giờ thì ekip còn lo được. Chứ khi chú mất rồi, các em không thể làm giấy tờ để đưa chú đi đâu. Bệnh viện sẽ đưa xuống nhà xác, sau đó hỏa táng và gửi tro cốt của chú như bao người ‘tứ cố vô thân” trước đó.
Nếu làm vậy, ekip sẽ khỏi lo gì. Nhưng rồi lúc sống, chú từng tâm sự: “Nếu không có người thân tới, các cháu hãy cho chú tới nằm ở một ngôi Chùa nào đó những ngày cuối đời. Khi mất, hỏa táng chú và gửi tro cốt ở Chùa. Chú sợ cảm giác khi chết mà không có ai. Đừng bỏ chú một mình…”

Vậy sao đành quay lưng. Dẫu khó khăn cỡ nào, hôm nay và ngày mai cũng phải tìm được ngôi Chùa nào đó nhận chú về, rồi sau đó sẽ thay nhau đến với chú cho đến lúc chú không còn. 
Mình và ekip xác định: "Đó không phải là nhiệm vụ mà Sát cánh cùng gia đình Việt phải làm. Mà đó chính là trách nhiệm của lương tâm, là tình người đối với người…"

Ai rồi cùng đi đến cuối chặng hành trình. Nhưng sẽ rất đau khổ cho những ai phải đi một mình. Vì vậy, nếu nắm được bàn tay họ được đoạn đường nào thì nắm, khóc cùng họ được ngày nào thì cùng khóc. Bởi, dù gì cũng có duyên trong cuộc đời mới gặp được.
Lẽ nào đành quay lưng!!!

P/s: Trước đó, Chú Thuận là nhân vật từng được phát sóng trong kì radio 344. Chú ở trọ một mình, mỗi ngày đạp xích lô kiếm sống. Ước mơ của chú là chữa lành bệnh gan để được khoẻ mạnh về quê sinh sống.

(Trích nguồn từ fb: PV Hồng Thúy)

                                                                                                             

0908313281
Facebook
Facebook